7. Ham muốn là bám chấp vào các đối tượng của lạc thú.
7. Desire is attachment to objects of pleasure.
Ở đây hoàn toàn không dịch theo nghĩa đen, mà lại nêu cái ý tưởng cơ bản một cách hết sức rõ rệt. Vì thế, tốt nhất là nên dịch câu kinh này như trên.
This is not a literal translation by any means but gives the basic idea so clearly that it is best to translate the sutra as above.
Các đối tượng của lạc thú nói trên bao gồm tất cả những bám chấp của con người từ tình trạng dã man của nhân loại còn ấu trĩ cho đến những trình độ cao trên đường đạo. Chúng bao gồm sự ham muốn các đối tượng thô kệch nhất ở cõi trần, cũng như sự bám chấp vào những điều, những mối bận tâm và phản ứng mà các tình cảm hay những hoạt động trí tuệ mang lại. Chúng bao gồm toàn bộ các cung bậc hay phạm vi khác nhau của kinh nghiệm giác quan, từ sự đáp ứng của người dã man với hơi ấm và bữa ăn ngon đến trạng thái xuất thần ngây ngất của nhà thần bí. Ham muốn là thuật ngữ chung bao gồm khuynh hướng của tinh thần hướng ngoại đến với cuộc sống hình thể. Nó cũng có thể là niềm vui thích của dân bộ lạc ăn thịt người đối với những gì mà họ ăn, tình thương của một người đối với gia đình mình, sự thán phục của họa sĩ đối với bức tranh đẹp, hoặc lòng sùng kính của người tôn thờ Đức Christ hoặc tôn sư của y. Tất cả đều là bám chấp với mức độ nào đó. Và sự tiến bộ của linh hồn dường như tùy theo việc rời bỏ hết đối tượng này của giác quan đến đối tượng khác, cho đến thời điểm y bị buộc phải tự nương tựa vào chính mình. Y đã kinh qua mọi đối tượng của bám chấp, và ngay cả sư phụ của y chừng như cũng đã rời bỏ y. Chỉ còn lại một điều thực tế cho thấy rằng y chính là sự sống tinh thần, và sự ước muốn của y bấy giờ mới quay vào bên trong. Nó không còn hướng ngoại vì y tìm thấy Thiên giới ở nội tâm. Nay y đã gột sạch mọi điều ham muốn. Y vẫn có những giao tiếp, tiếp tục biểu hiện và hoạt động trên những cảnh giới của ảo tưởng.
These objects of pleasure cover all the attachments which a man forms from the savage state of infant humanity up to advanced degrees of discipleship; they cover desire for gross objects on the physical plane as well as attachment to those things, occupations and reactions which the emotions or intellectual pursuits will offer; they cover the whole gamut or range of sensuous experience from the response of the savage to warmth and a good meal to the rapture of the mystic. Desire is a generic term covering the outgoing tendency of spirit towards form life. It may mean the delight of a cannibal for that which he eats, the love of a man for his family, the appreciation of the artist for a beautiful painting, or the adoration of the devotee for Christ or his guru. It is all attachment in some degree or another, and the progress of the soul seems to be in this dispensation from one object of sense to another until that time comes when he is thrown back alone upon himself. He has exhausted all objects of attachment, and even his guru seems to have left him alone. Only one reality is left, that spiritual reality which is himself, and his desire then turns inward. It is no longer outgoing but he finds the kingdom of God within. All desire then leaves him. He makes contacts, and continues to manifest
