Dù thuần khiết, tôi vẫn dùng thể trí để quán xét các ý tưởng được hiển lộ.“
upon presented ideas through the medium of the mind.”
Ở đây chúng ta có:
We have here:
1. Người tri kiến hay là người (từ quan điểm thiêng liêng của mình) nhìn ngắm và quán xét thế giới này, là thế giới của các hậu quả, của ảo hóa và ảo tưởng rộng lớn.
1. The seer or the one who looks on and considers (from his divine standpoint) this world of effects, this great maya of illusion,
2. Ý tưởng được hiển lộ. Có nghĩa là mọi hình thể mà người quan sát thoáng thấy trong toàn cảnh rộng lớn của đời sống trong tam giới, đều vốn là “ý tưởng được hiển lộ.” Do đó, phải thấy rằng những ý tưởng được hiển lộ vừa kể có thực chất là những tư tưởng hiện thể. Nhà huyền bí học cần làm việc với cái mãnh lực ẩn trong mọi hình thể. Y không quá bận tâm đến cái hình thể vì nó chỉ là hậu quả của một nguyên nhân nào đó. Phương pháp làm việc này chỉ có thể được phát triển dần. Người quan sát từ từ đi qua các hình thể trong môi trường sống chung quanh cũng như trong thế giới nhỏ bé của mình, và hiểu thực nghĩa của chúng. Y đi qua những hình thể khác nhau khi du hành trong đời, cho đến khi thấy được thế giới của các nguyên nhân. Bấy giờ y hiểu rằng thế giới của các hậu quả chỉ là thứ yếu.
2. The presented idea. The thought conveyed here is that every form which passes before the spectator in the great panorama of life in the three worlds is a “presented-idea,” and that these presented ideas are therefore embodied thoughts of some kind and must be regarded as such. The task of the occultist is to work with the force which lies back of every form and not so much with the form which is but the effect of some cause. This method of endeavour can only be developed gradually. The spectator passes gradually from the forms and their true significance in his own immediate environment and in his own tiny world, through the various forms of the world process until the world of causes stands revealed to him, and the world of effects assumes a secondary position.
Trước hết, y nhận thức được các hình thể trong tam giới. Rồi y dần dần ý thức được những gì tạo nên chúng, và loại mãnh lực nào sản sinh ra chúng. Sau đó, y khám phá ra cái ý tưởng ẩn trong hình thể ấy. Cứ thế, y tiếp tục tìm về nguồn cội của chúng, giao tiếp với những sinh linh vĩ đại vốn là nguyên nhân giúp chúng biểu hiện. Bằng cách này, y vượt khỏi lĩnh vực khách quan, ra khỏi tam giới, tức là cõi trí, cõi tình cảm và cõi trần. Bấy giờ y đi vào lĩnh vực của linh hồn hay là cái nguyên nhân nội tại của ba phương diện biểu hiện vừa kể.
He perceives first the forms in the three worlds. Gradually then he becomes aware of that which caused them and of the type of force which brought them into being. Later he discovers the idea which they embody and, tracing them progressively onward or back to their originating source, he comes into touch with the great lives which are the cause of manifestation. He thus passes out of the realm of objectivity, out of the mental, emotional and physical worlds into the
