đặc trưng cốt yếu, dòng loài và đoàn nhóm của nó. Chúng ta thấy thực tính của nó, đồng thời thấy nó trong tương quan với cái Vĩnh cửu.“
its essential character, species and genus; we see it in relation to itself and in relation to the Eternal.”
Điều lạ là ba phương diện nói trên bao gồm ba khía cạnh của sự sai biệt về thời gian, hay là mối liên hệ của đối tượng đó với môi trường chung quanh nó.
In a curious way these three aspects cover the three aspects of the time equation or of the relationship of the object to its environment.
1. Đặc điểm của hình thể. Tức là các khía cạnh hữu hình bên ngoài của hình thể. Đây là phương diện vật chất của ý tưởng đang biểu hiện. Những gì có thể tiếp xúc qua các giác quan trước hết được xem xét và bỏ qua. Hình thể này là kết quả của quá khứ, là những hạn chế do trình độ tiến hóa mà hành giả nhận biết. mọi hình thể đều có mang bằng chứng của những chu kỳ trước đó, biểu lộ trong:
1. Characteristics of the form. In this phrase the tangible outward aspects of the form are seen. The matter-side of the manifesting idea is dealt with, and that which can be contacted through the medium of the senses is first considered and dismissed. This form is the result of the past, and the limitations due to the point in evolution are recognised. Every form carries in itself the evidence of the previous cycles and this can be seen in:
a. Tốc độ rung động,
a. Its rate of vibration,
b. Tính chất nhịp điệu của nó,
b. The nature of its rhythm,
c. Lượng ánh sáng mà nó cho phát lộ,
c. The amount of light which it permits to manifest,
d. màu huyền bí của nó.
d. Its occult colour.
2. Tính biểu tượng. mọi vật thể đều chỉ là biểu tượng của một thực tại. Sự khác biệt trong phát triển của các hình thể tượng trưng cho, hay chứa đựng, thực tại vừa kể là bảo đảm rằng một ngày nào đó sau này tất cả các hình thể đều sẽ hoàn thành nhiệm vụ của chúng. một biểu tượng là một ý tưởng hiện thể, là sự biểu lộ tồn tại khách quan của một sự sống. Sự sống này là phương diện tâm thức, và trong mọi biểu tượng hay hình thể đều hàm chứa hai sự hiển lộ quan trọng.
2. Symbolic nature. Every object is but the symbol of a reality. The difference in the development of the forms which symbolize or embody that reality is the guarantee that at some future date all the symbols will achieve the fruition of their mission. A symbol is an embodied idea, the working out in objective existence of some life. This is the consciousness aspect and two great revelations are latent in every symbol or form.
