Chỉ bằng cách đó, ánh sáng nội tâm mới bừng lên thành ngọn lửa. Tiến trình soi sáng kẻ khác và trở thành ngọn lửa luôn luôn phải có trước. Từ đó mới xảy ra kinh nghiệm tuyệt vời, trong đó nhà thần bí quay ngọn đèn và ánh sáng của mình vào những lĩnh vực khác và tìm thấy “con đường giải thoát” đi vào những cảnh giới nơi các Chân sư đang hiện hữu và hoạt động. Cần nhấn mạnh điểm này vì các môn sinh thường có khuynh hướng quá nồng nhiệt muốn tìm kiếm các Chân sư hoặc một vị Tôn sư hay Huấn sư sẽ “cho” họ ánh sáng. Chỉ có thể tìm thấy các Ngài khi hành giả đã tăng cường ánh sáng nơi chính mình, khơi tỏ ngọn đèn tâm, dùng đó làm phương tiện để thâm nhập vào thế giới của các Ngài. Ông W. Q. Judge đã bàn rõ hơn về phương diện kỹ thuật của vấn đề này như sau:
dark place and illumines the way for others. Only thus can the light within be fanned to a flame. This process of lighting others and being a lamp must always precede that wonderful experience wherein the mystic turns his lamp and light into other realms and finds the “way of escape” into those worlds where the Masters work and walk. This point needs emphasis for there is too strong an inclination among students to search for the Masters or some Guru or Teacher who will “give” them light. They can only be found by the one who has lit his own light, trimmed his own lamp and thus provided himself with the means of penetrating into Their world. The more technical side of this matter has been well covered in the words of W. Q. Judge:
“Ở đây có hai sự suy diễn mà các tư tưởng hiện nay không hề có điều gì tương ứng. một là, có ánh sáng bên trong đầu. Hai là, có những đấng thiêng liêng mà hành giả có thể thấy được khi tập trung vào 'ánh sáng bên trong đầu.' Người ta cho rằng có một dây thần kinh hay một dòng tâm thức, gọi là Brahmarandhra-nadi, đi ngang qua não ở nơi gần đỉnh đầu. Trong vùng này có thu góp nguyên khí phát quang của thiên nhiên, nhiều hơn bất cứ nơi nào trong cơ thể. Nó được gọi là jyotis − ánh sáng bên trong đầu. mọi kết quả có được là nhờ sử dụng phương tiện thích hợp. Vì thế, hành giả có thể thấy được các đấng thiêng liêng bằng cách tập trung vào phần nào trong cơ thể được nối kết nhiều hơn với các ngài. Điểm này—ở cuối Brahmarandhra-nadi—
“There are two inferences here which have nothing to correspond to them in modern thought. One is, that there is a light in the head; and the other, that there are divine beings who may be seen by those who thus concentrate upon the 'light in the head.' It is held that a certain nerve, or psychic current, called Brahmarandhra-nadi, passes out through the brain near the top of the head. In this there collects more of the luminous principle in nature than elsewhere in the body and it is called jyotis—the light in the head. And, as every result is to be brought about by the use of appropriate means, the seeing of divine beings can be accomplished by concentration upon that part of the body more nearly connected with them. This point—the end of Brahmarandhra-nadi—is
