Patanjali cho biết hành giả đạt đến trình độ này qua năm giai đoạn dưới đây. Người môn sinh cần ghi nhớ rằng các giai đoạn này vốn liên quan đến hoạt động của linh hồn, đến nhận thức của chân ngã, chứ không hề liên quan đến các phản ứng của phàm nhân và của não bộ trong thân xác.
Patanjali that this is produced by the following five stages. Students should bear in mind that these stages relate to soul activities, to egoic realisation and not to the reactions of the lower man and the physical brain.
1. Tin tưởng. Trên cảnh giới của mình, linh hồn thực hiện một điều tương tự như việc người chí nguyện tin tưởng vào linh hồn hay tâm thức Christ. Chỉ duy trong trường hợp này mục tiêu là nhận thức được những gì mà tâm thức Christ hay linh hồn tìm cách hiển lộ, là tinh thần hay là Cha ở trên Trời. Trước hết, người đệ tử đến mức nhận thức được vị đại diện cho Chân như, Phật tính hay Thiên tính nơi mình. Vị đại diện này còn được gọi là thần thái dương, chân ngã hay linh hồn. Đây là thành tựu của nhóm trước. Về sau, hành giả giao tiếp với Chân như, là tinh thần thuần khiết, là đấng tuyệt đối, là Cha của Sự Sống. Nhóm điểm đạo đồ này đã biết rõ thế nào là chân ngã và phi-ngã. Giờ đây, hình ảnh của phi-ngã mờ dần, rồi tan biến, chỉ còn tinh thần ngự trị. Niềm tin bao giờ cũng là giai đoạn đầu. Bước đầu là học lý thuyết, sau đó là thực nghiệm, và cuối cùng là nhận thức chân lý.
1. Belief. On his own plane the soul rehearses a condition analogous to the belief of the aspirant in the soul or Christ aspect, only in this case the objective is the realisation of that which the Christ or soul is seeking to reveal, the spirit or Father in Heaven. First the disciple arrives at a realisation of the angel of His Presence, the solar angel, ego or soul. This is the achievement of the previous group. Then the Presence itself is later contacted and that Presence is pure spirit, the absolute, the Father of Being. The self and the not-self have been known by this group of initiates. Now the vision of the not-self dims and passes away and only spirit is known. Belief must ever be the first stage. First the theory, then the experiment, and lastly realisation.
2. Nỗ lực. Khi đã thấu đáo phần lý thuyết, khi đã nhận thức được mục tiêu, thì tiếp theo là nỗ lực − đó là hoạt động đúng đắn với nỗ lực đúng cách để tiến đến gần mục tiêu hơn, và biến lý thuyết thành sự thực.
2. Energy. When the theory is grasped, when the goal is perceived, then activity ensues—that right activity and that correct use of force which will bring the goal nearer and make theory fact.
3. Ghi nhớ, hay chánh niệm. Đây là một yếu tố thú vị trong tiến trình vì nó bao gồm việc thải trừ tạp niệm, hay là loại khỏi tâm thức của chân ngã tất cả những hình thái mà từ trước đến nay đã che án Sự thực. Những hình thái này hoặc là do mỗi người tự chọn hay tự tạo. Bước này dẫn đến sự thấu hiểu đích thực hay là khả năng ghi nhận đúng những gì mà linh hồn đã nhận thức,
3. Memory, or right mindfulness. This is an interesting factor in the process as it involves right forgetfulness, or the elimination out of the consciousness of the ego of all those forms which have hitherto veiled the Real. These forms are either self-chosen or self-created. This leads to a condition of true apprehension or the ability to register correctly that which the soul has perceived,
