Chúng trở nên sai quấy đến mức nào đó khi bị dùng sai. Đó là nhận thức khiến người đệ tử trong Sách Job kêu lên “Tôi đã đi lệch con đường chính.” Hai đường hướng phát triển này có tính cách khác biệt và riêng biệt. Đây là điều mà mọi người chí nguyện cần phải học.
or in the astral body are not in themselves wrong. They became wrong from certain angles when twisted from their right use, and it was this realization that led the disciple in the Book of Job to cry out and say “I have perverted that which was right.” The two lines of development are separate and distinct, and this every aspirant has to learn.
Khi hiểu được điều này, y tìm cách giúp các thể của mình tiến hóa bằng hai lối. một là không còn tự đồng hóa với chúng, và hai là kích thích chúng.
When this is grasped, he seeks to aid the evolution of his forms in two ways; first by refusing to identify himself with them, and secondly, by stimulating them.
Khi sử dụng mãnh lực tinh thần, y cũng sẽ nhận thức được trình độ tiến hóa của người huynh đệ. Y không còn chỉ trích họ về điều mà đối với y là một hành động sai. Thế nhưng đối với họ đó là một hoạt động tự nhiên của hình thể trong chu kỳ mà hình thể và linh hồn được đồng hóa và xem như nhau.
Through the bringing in of spiritual force, he will also realize the point in evolution at which his brothers stand, and cease to criticize them for what may be to him wrong action, but which is for them the natural activity of the form during the cycle wherein form and soul are identified and considered the same.
QUYỂN IV. - GIÁC NGỘ - Phần 2
BOOK IV. - ILLUMINATION - Part 2
Đường hướng tư tưởng chính thứ hai bao gồm trong Câu 15 thì khó giải thích hơn. Nó xác nhận sự thật trong lời khẳng định của nhiều nhà tư tưởng khi họ cho rằng các sự vật chỉ hiện hữu và có hình thể cũng như hoạt động đến mức mà cái trí của người suy tưởng diễn đạt chúng. Nói cách khác, qua các biến thái của nguyên khí tư duy của mình, chúng ta tạo nên thế giới của riêng mình, và tạo nên môi trường sống của chính mình. Vì thế, có thể suy ra (với chất liệu cơ bản duy nhất, tinh thần-vật chất) rằng chúng ta dệt nó thành các hình thể bởi các xung lực tư tưởng của chính mình. Những người khác nhận thức được những điều chúng ta thấy, vì một số biến thái trong thể trí của họ cũng tương đồng với các biến thái đó của chúng ta. Đồng thời họ cũng có những phản ứng và sự thôi thúc tương tự
The second main line of thought involved in Sutra 15 is more difficult to express. It lends colour and veracity to the contention of many thinkers that things exist and have form and activity only in so far as the mind of the thinker formulates them. In other words, that through the modifications of our own thinking principle we build our own world, and create our own environment. The inference, therefore, is that (given the one basic substance, spirit-matter) we weave it into forms by our own thought impulses. Others perceive that which we see, because some of the modifications of their minds are analogous to ours and their reactions and impulses are similar
