Chúng chỉ là những phương tiện để thu thập kiến thức và nếm trải các kinh nghiệm sống. Cái trí không tự biết nó, vì nếu thế sẽ có nghĩa là nó tự ý thức. Do đó nó không có tâm thức cá tính và không thể nói “đây là tôi, chính tôi, và đây là cái bên ngoài tôi, và vì thế không phải là tôi.” Nó chỉ đơn thuần là một giác quan khác để thu thập thông tin và làm hiển lộ thêm một lĩnh vực hiểu biết. Nó không là gì khác hơn một khí cụ, như đã nói trên. Nó có thể thực hiện hai chức năng. Đó là ghi nhận các giao tiếp từ một trong hai chiều hướng, và chuyển sự hiểu biết đó đến não bộ từ linh hồn hoặc đến linh hồn từ phàm nhân. Cần phải suy ngẫm điều này, và hành giả phải cố gắng thế nào để tạo điều kiện cho khí cụ ấy được sử dụng một cách lợi ích nhất có thể. Đây là điều mà ba phương tiện cuối của yoga cố gắng thực hiện. Điều này đã được bàn ở phần trước nên ở đây không cần phải quảng diễn thêm.
life experience undergone. The mind does not know itself, for that would predicate self-consciousness, and therefore not having individual consciousness it is unable to say “this is I, myself, and this is external to me, and consequently the not-self.” It is simply another sense whereby information is gained and a further field of knowledge revealed. It is naught but an instrument, as said before, capable of a dual function, registering contacts from one of two directions and transmitting that knowledge to the brain from the soul or to the soul from the lower man. This must be meditated upon and the whole trend of one's endeavor be to bring that instrument into such a condition that it can be used to the best possible advantage. This is what the three last means of yoga seek to do. As this has been covered earlier it is needless to enlarge upon this here.
21. Nếu mặc nhiên công nhận rằng cái trí (chitta) có thể được biết bởi một cái trí khác ở xa cách nó, thì tất phải có vô số thực thể hiểu biết, và trình tự các phản ứng của ký ức hẳn sẽ bị vô cùng lẫn lộn.
21. If knowledge of the mind (chitta) by a remoter mind is postulated, an infinite number of knowers must be inferred, and the sequence of memory reactions would tend to infinite confusion.
Một trong những cách giải thích những chức năng của cái trí là cho rằng nó có thể tự tách rời chính nó và nhìn thấy nó như một vật khác. Nếu thế, sẽ có sự lẫn lộn của những phần tách rời nhau, xa cách nhau. Và tình trạng này sẽ trở nên hỗn loạn (khi ý tưởng này được tiếp tục theo một kết luận logic). Tất cả những điều vừa kể đã phát sinh từ việc các nhà tư tưởng thông thường theo những đường hướng triết học và trí tuệ từ chối,
One of the explanations of the functions of the mind is to predicate its capacity to detach itself from itself and view itself as a thing apart. In this way, it becomes a confusion of detached parts, remote from each other and leading (as the idea is carried forward to a logical conclusion) to a chaotic condition. All this has risen from the refusal of orthodox thinkers along philosophical and mental
