Thế nhưng, sự an vui là các ghi nhận của tính chất tình cảm, và không hề ảnh hưởng gì đến thực tại. Theo quan điểm của linh hồn thì dù phản ảnh của nó, là phàm nhân đang nhập thế, có vui sướng hay không, hạnh phúc hay buồn khổ, hài lòng hay phiền não, cũng chẳng có gì quan trọng. Chỉ có điều duy nhất cần lưu ý là giao tiếp với linh hồn, và hợp nhất (một cách hữu thức và thông minh) với Chân thần. Sự hợp nhất này có thể biểu lộ trong tâm thức hồng trần như một cảm thức bình an và hoan hỉ. Thế nhưng, nó phải thể hiện thành năng lực phụng sự nhân loại ngày càng gia tăng và thêm hiệu quả. Người đệ tử có những xúc cảm thế nào thì không đáng kể. Chính sự biểu biết và hữu ích của y khi làm đường dẫn truyền cho mãnh lực tinh thần mới là điều quan trọng. Cần lưu ý rằng trên đường đạo các đức hạnh hay tật xấu của chúng ta đều không đáng kể (trừ việc nhờ đó mà chúng ta thoát khỏi sự chi phối của các cặp đối cực). Chỉ quan trọng là những gì giúp chúng ta tiến tới trên con đường “cứ mãi chói rạng cho đến ngày hoàn mãn.” Hành giả không nên bận tâm đến tất cả những điều liên quan đến thể xác, thể tình cảm và thể trí. Y cũng cần có tầm nhìn hướng thượng, không còn chú mục vào chính mình. Bấy giờ y sẽ ý thức được “nguồn hiểu biết tinh thần đang tuôn đổ xuống,” hay nói cách khác là “đám mây mang cơn mưa của những điều khả tri.”
have gone. The system now followed seems arid, dry and unsatisfactory. But joy and peace are registrations of the emotional nature and in no way affect reality. It is immaterial from the standpoint of the soul whether its reflection, man in incarnation, is happy or not, blissful or sad, contented or in trouble. Only one thing matters, the attainment of soul contact, the arriving at union (conscious and intelligent) with the One. This union may work out in the physical plane consciousness as a sense of peace and joy; it must work out in increased capacity to serve the race and to serve it more efficiently. The feelings of the disciple are of small moment; his understanding and usefulness as a channel for spiritual force are of importance. It should be remembered that on the path neither our virtues nor our vices count (except in so far as we escape from the pairs of opposites). That alone counts which impels us forward on that path which “shineth more and more until the day be with us.” When a man can detach his eyes from all that concerns the physical, emotional and mental, and will raise his eyes and direct them away from himself, he will become aware of “the overshadowing cloud of spiritual knowledge,” or of the “raincloud of knowable things,” as it has also been translated.
Về mặt nội môn, và theo ý nghĩa biểu tượng, ở đây chúng ta được báo cho biết rằng phía trước người điểm đạo đồ (dù đã đến trình độ cao) hãy còn có một bước tiến xa hơn, một bức màn che khác cần phải xuyên qua.
Here we have, esoterically, and symbolically given, the indication that there lies before the initiate (advanced as he is) a still further progress, another veil to be penetrated. He has made a
