được dâng hiến và được huấn luyện hơn số đã có vào lúc đó, hay chứng tỏ đã có từ thời đó. Vì thế mới có việc qui tụ và huấn luyện Đoàn Người Mới Phụng Sự Thế Gian. Khi có đủ người phụng sự và người hoạt động được khai ngộ này, Ngài sẽ đến và không gì có thể chận lại con đường đi đến của Ngài.
than at that time was possible, or has proved possible since. Hence the gathering out and the training of the New Group of World Servers. When there are enough of these servers and enlightened workers, He will come and nothing can arrest His approach.
4. Ngài cũng khám phá rằng những người của thời đó không đủ tuyệt vọng để “cố hết sức đạt đến Cõi Trời”; chỉ trong sự tuyệt vọng và khi y hoàn toàn hết cách thì người đệ tử mới tìm đường vào Cõi Trời đó, và sẵn sàng để từ bỏ những lề thói cũ. Điều gì đúng với cá nhân thì cũng phải đúng, trên một phạm vi rộng lớn hơn, là với nhân loại.
4. He discovered also that men were not then desperate enough to “take the Kingdom of Heaven by violence”; it is only in desperation and when completely at the end of his tether that the disciple finds his way into that Kingdom and is ready to relinquish the old ways. What is true of the individual must also be true, on a larger scale, of humanity.
Đức Christ đến với toàn thế giới chứ không phải chỉ đến với giới Thiên Chúa giáo. Ngài đến với phương Đông và với phương Tây, và Ngài đã thấy trước “lúc cuối cùng này”, với những thảm họa toàn hành tinh của nó, các hiện tượng tai biến, sự tuyệt vọng và nguyện cầu – nổi lên ở cả Đông và Tây phương. Ngài đã biết rằng vào thởi điểm khủng hoảng và căng thẳng cuối cùng, chính nhân loại sẽ thúc đẩy sự xuất hiện của Ngài. Câu chuyện trong Kinh Tân Ước là thực và đúng đắn; chỉ có những diễn giải do nhân loại tạo ra mới làm cho nhân loại lầm lạc.
It is to the whole world that Christ comes and not just to the Christian world. He comes to the East and to the West, and has foreseen this “time of the end,” with its planetary catastrophes, phenomenal disasters, despair and invocation—arising from both the East and West. He knew that in the time of final crisis and tension, humanity itself would force His emergence. The New Testament story is true and correct; it is only the man-made interpretations which have misled humanity.
Ở phương Đông có một truyền thuyết cổ xưa có một ứng dụng cho ngày nay và nắm giữ manh mối về mối quan hệ của Đức Christ và Đức Phật; câu chuyện kể về một sự giúp đỡ mà Đức Phật sẽ làm cho Đức Christ. Trong hình thức biểu tượng, truyền thuyết kể rằng khi Đức Phật đạt được giác ngộ, và không còn kinh nghiệm nào ở Trần Gian mà Ngài cần phải học nữa, Ngài nhìn về tương lai khi vị Huynh Đệ của Ngài, là Đức Christ, sẽ hoạt động trong Công Cuộc Phụng Sự Vĩ Đại – như cách nó được gọi. Vì thế, để hỗ trợ Đức Christ, Ngài đã để lại (cho Đức Christ dùng) cái được gọi một cách bí nhiệm là “y phục của Ngài”. Ngài truyền lại và để
In the East there is an ancient legend which has an application today and which holds the clue to the relation of the Christ and of the Buddha; it concerns a service which, the legend says, the Buddha will render Christ. In symbolic form, the legend runs that when the Buddha reached enlightenment, and experience on Earth could teach Him no more, He looked ahead to the time when His Brother, the Christ, would be active in the Great Service—as it is called. In order, therefore, to aid the Christ, He left behind Him (for His use) what are mysteriously called “His vestures.” He bequeathed and left
