hòa hợp rõ rệt nhờ tác dụng kích thích của sự giáng lâm của Thánh Đoàn và vị Nguyên Thủ của nó là Đức Christ. Một sự tăng trưởng phi thường về sự thông hiểu và các liên giao sẽ là kết quả chủ yếu.
be obviously blended through the stimulation of the advent of the Hierarchy and of its Head, the Christ. A tremendous growth of understanding and of relationships will be the major result.
IV. Việc Giải Tán Ảo Cảm.
IV. The Dispelling of Glamour
CHƯƠNG NĂM - GIÁO HUẤN CỦA ĐỨC CHRIST - Phần 2
CHAPTER FIVE - THE TEACHINGS OF THE CHRIST - Part 2
Từ ngữ “ảo cảm”, một đặc trưng nổi bật của cõi cảm dục, đã không bao giờ được dùng một cách chính xác, và đáng tiếc là nó đã từng được dùng trong những ngày đầu của các giáo huấn nội môn. Cái được mệnh danh là “cõi cảm dục” chỉ là tên đặt cho toàn bộ những phản ứng tri giác, sự đáp ứng cảm xúc, và chất liệu tình cảm mà con người đã tự tạo ra một cách mạnh mẽ và được phóng chiếu một cách thành công đến nỗi ngày nay y là nạn nhân của những gì mà y đã tạo ra. Tám mươi phần trăm giáo huấn được đưa ra về cõi cảm dục là một phần của sự ảo giác vĩ đại và cũng là một phần của thế giới giả tạo mà chúng ta đề cập tới khi chúng ta đọc lời cầu nguyện cổ xưa: “Xin dắt chúng con đi từ cõi giả đến Cõi Chân”. Những điều được nói về cõi này ít dựa vào sự thật; tuy nhiên, nó đã phục vụ một mục đích hữu dụng, đó là một môi trường kinh nghiệm mà trong đó chúng ta có thể học phân biệt giữa cái chân và cái giả; nó cũng là một phạm vi mà trong đó người chí nguyện có thể dùng khả năng phân biện của trí tuệ − khả năng vĩ đại vạch ra sai lầm và khả năng tiết lộ chân lý sau cùng.
The word “glamour,” the outstanding characteristic of the astral plane, has never been correctly employed and it is a pity that it was ever used in the early days of the esoteric teachings. The so-called “astral plane” is simply the name given to that sum total of sentient reactions, of feeling-responsiveness, and of emotional substance which man has himself so powerfully created and so successfully projected that he is today the victim of that which he has made. Eighty per cent of the teaching given about the astral plane is a part itself of the great delusion and a part also of that unreal world to which we refer when we pray the ancient prayer: “Lead us from the unreal to the Real.” What is said about it has little basis in fact; it has, however, served a useful purpose as a field of experience in which we can learn to differentiate between the true and the untrue; it is an area also in which the aspirant can use the discriminating faculty of the mind—the great discloser of error and the eventual revealer of truth.
Một khi mà “cái trí ở trong chúng ta vốn cũng ở trong Đức Christ” (Phil. II. 5), chúng ta sẽ nhận ra rằng có thể kiểm soát hoàn toàn bản chất tình cảm này và phạm vi xúc cảm này của tâm thức (hay cõi cảm dục, nếu bạn thích thuật ngữ này hơn). Rồi thì việc kiểm soát tình cảm quá khứ này và toàn bộ phạm vi ảnh hưởng của nó không còn nữa. Nó không có thực, ngoại trừ là một lĩnh vực phụng sự và là một địa hạt mà trong đó người ta đi lang thang trong tuyệt vọng và bối rối. Việc phụng sự vĩ đại nhất mà một người
Once that “mind is in us which is also in Christ” (Phil. II.5), we shall find that the control of this emotional nature and this sentient area of consciousness (the astral plane, if you prefer the term!) becomes complete. Then this past sentient control and its entire area of influence no longer exists. It has no reality, except as a field of service and a realm in which men wander in despair and bewilderment. The greatest service a man
