nguyên lý cơ bản và vĩ đại của sự sống, bao trùm quá khứ và hiện tại và cung cấp một nền tảng cho tương lai thì mới sẽ thật sự đáp ứng sự cầu khẩn đó của nhân loại. Đức Christ và Thánh Đoàn tinh thần sẽ không đến để phá hủy tất cả những gì mà từ trước đến nay nhân loại thấy là “cần thiết cho sự cứu rỗi”, và tất cả những gì đã đáp ứng với nhu cầu tinh thần của nhân loại. Khi Đức Christ tái lâm, những gì không thiết yếu chắc chắn sẽ biến mất; những nguyên tắc cơ bản của đức tin sẽ vẫn còn, trên đó Ngài có thể xây dựng tân tôn giáo thế giới mà tất cả mọi người đang chờ đợi. Tân tôn giáo thế giới đó phải được dựa trên những chân lý đã chịu được sự thử thách của nhiều thời đại, và đã mang lại sự bảo đảm và an ủi cho con người ở khắp nơi. Những chân lý này chắc chắn là:
principles of living, covering the past and the present and providing a platform for the future, will really meet that human invocation. The Christ and the spiritual Hierarchy will not come to destroy all that humanity has hitherto found “necessary to salvation,” and all that has met its spiritual demand. When the Christ reappears, the non-essentials will surely disappear; the fundamentals of faith will remain, upon which He can build that new world religion for which all men wait. That new world religion must be based upon those truths which have stood the test of ages and which have brought assurance and comfort to men everywhere. These surely are:
1. Sự Thật về Thượng Đế.
1. The Fact of God.
Trước nhất và trên hết, phải có sự nhận thức thực tế về Thượng Đế. Thực Tại trung tâm đó có thể được gọi bằng bất cứ danh xưng nào mà con người có thể chọn tùy theo khuynh hướng tình cảm hay trí tuệ, theo truyền thống và di truyền dân tộc của y, vì Thực Tại đó không thể được định nghĩa hay được quy định bởi danh xưng. Con người luôn luôn cần dùng tên hiệu để diễn tả điều mà y tri giác, cảm thấy và hiểu biết, cả sự vật có hình tướng lẫn sự vật vô hình tướng. Một cách hữu thức hay vô thức, mọi người đều thừa nhận Đấng Thượng Đế Siêu Việt và Thượng Đế Nội Tại. Họ ý thức Thượng Đế là Đấng Sáng Tạo và Nguồn Cảm Hứng của tất cả chúng sinh.
First and foremost, there must be recognition of the fact of God. That central Reality can be called by any name that man may choose according to his mental or emotional bent, racial tradition and heritage, for it cannot be defined or conditioned by names. Human beings perforce always use names in order to express that which they sense, feel and know, both of the phenomenal and also of the intangible. Consciously or unconsciously, all men recognise God Transcendent and God Immanent. They sense God to be the Creator and the Inspiration of all that is.
Các tín ngưỡng phương Đông đã từng nhấn mạnh Đấng Thượng Đế Nội Tại, sâu trong tâm hồn con người, “gần hơn tay và chân”, là Chân Ngã, là Đấng Duy Nhất, là Atma, nhỏ hơn cái nhỏ nhất nhưng bao hàm tất cả. Các tín ngưỡng phương Tây đã đưa ra Đấng Thượng Đế Siêu Việt, bên ngoài vũ trụ của Ngài, là một Đấng Quán Sát. Thượng Đế siêu việt, trước nhất, là quan niệm của con người qui định về Thượng Đế, vì tác động của vị Thượng Đế siêu việt này xuất hiện trong các tiến trình của thiên nhiên; sau đó, trong Do Thái
The Eastern faiths have ever emphasised God Immanent, deep within the human heart, “nearer than hands and feet,” the Self, the One, the Atma, smaller than the small, yet all-comprehensive. The Western faiths have presented God Transcendent, outside His universe, an Onlooker. God transcendent, first of all, conditioned men's concept of Deity, for the action of this transcendent God appeared in the processes of nature; later, in the Jewish
