User Tools

Site Tools


books:24books:the_reappearance_of_the_christ:roc_146


không ai thoát khỏi sự nhận thức này; đó là một phần phản ứng của nhân loại cũng như là bản năng tự bảo toàn. Với niềm tin tưởng đó trong tâm, chúng ta đối mặt với cái chết và chúng ta biết rằng chúng ta sẽ sống lại, rằng chúng ta đến rồi đi, và rằng chúng ta tồn tại vì chúng ta thiêng liêng và là người nắm giữ số phận riêng của chúng ta. Chúng ta biết rằng chúng ta đã tự đặt cho mình một mục tiêu và mục tiêu đó là “Sự sống phong phú hơn” − ở một nơi nào đó, ở đây, ở kia, và cuối cùng ở khắp mọi nơi.

no escape; it is as much a part of humanity's reaction as is the instinct of self-preservation. With that inner conviction, we face death and we know that we shall live again, that we come and we go and that we persist because we are divine and the controllers of our own destiny. We know that we have set ourselves a goal and that the goal is “Life more abundantly”—somewhere, here, there, and eventually everywhere.

Tinh thần trong con người vốn bất tử; nó tồn tại mãi mãi, tiến bộ từ điểm này đến điểm khác, và từ giai đoạn này đến giai đoạn khác trên Con Đường Tiến Hóa, khai mở tuần tự và đều đặn các thuộc tính và các trạng thái thiêng liêng. Chân lý này tất nhiên bao gồm sự nhận thức về hai đại luật thiên nhiên; Định luật Tái Sinh và Định luật Nhân Quả. Các giáo hội ở phương Tây đã chính thức phủ nhận Định luật Tái Sinh và vì thế đã lang thang vào một ngõ cụt thần học và vào một con đường cùng không có lối thoát ra. Các giáo hội ở phương Đông đã chú trọng quá đáng vào hai định luật này đến nỗi con người bị chế ngự bởi một thái độ tiêu cực, cam chịu đối với cuộc sống và các tiến trình của sự sống, dựa trên cơ hội được đổi mới liên tục. Ky Tô giáo đã nhấn mạnh vào tính bất tử nhưng đã làm cho hạnh phúc vĩnh cửu lại tùy thuộc vào việc chấp nhận một giáo điều thần học: Hãy là một Ky Tô hữu chân thật và sống ở một cõi trời ngốc nghếch nào đó, hoặc từ chối là một Ky Tô hữu hay là một Ky Tô hữu tiêu cực thì hãy đi xuống một địa ngục không thể có – một địa ngục phát sinh từ khoa thần học của Kinh Cựu Ước và nó trình bày môt vị Thượng Đế đầy thù ghét và ganh tỵ. Cả hai quan niệm này ngày nay bị những người có suy nghĩ, chân thật và lành mạnh phủ nhận. Không ai có năng lực lý trí thật sự hoặc có bất cứ niềm tin nào vào một Thượng Đế bác ái lại chấp nhận thiên đường của các tu sĩ hay có bất kỳ ham muốn nào để đến đó. Họ càng không chấp nhận “cái hồ cháy đầy lửa và lưu hoàng” (Rev. XIX. 20) hay sự

The spirit in man is undying; it forever endures, progressing from point to point and stage to stage upon the Path of Evolution, unfolding steadily and sequentially the divine attributes and aspects. This truth involves necessarily the recognition of two great natural laws; the Law of Rebirth and the Law of Cause and Effect. The churches in the West have refused officially to recognise the Law of Rebirth and have thereby wandered into a theological impasse and into a cul-de-sac from which there is no possible exit. The churches in the East have over-emphasised these laws so that a negative, acquiescent attitude to life and its processes, based on continuously renewed opportunity, controls the people. Christianity has emphasised immortality but has made eternal happiness dependent upon the acceptance of a theological dogma: Be a true professing Christian and live in a somewhat fatuous heaven or refuse to be an accepting Christian, or a negative professional Christian, and go to an impossible hell—a hell growing out of the theology of The Old Testament and its presentation of a God, full of hate and jealousy. Both concepts are today repudiated by all sane, sincere, thinking people. No one of any true reasoning power or with any true belief in a God of love accepts the heaven of the churchmen or has any desire to go there. Still less do they accept the “lake that burneth with fire and brimstone” (Rev. XIX.20) or the everlasting

books/24books/the_reappearance_of_the_christ/roc_146.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki