trước khi sự tái lâm của Đức Christ có thể xảy ra. Các vấn đề đang đe dọa chúng ta sẽ bị đối mặt với lòng dũng cảm, với chân lý và sự hiểu biết; cũng như với sự sẵn lòng nói lên sự thật, với tính giản dị và với tình yêu trong nỗ lực bày tỏ chân lý và làm sáng tỏ những vấn đề phải được giải quyết. Những lực lượng chống đối của điều ác thâm căn cố đế phải bị đánh cho tan tác trước khi Ngài, Đấng mà mọi người đang chờ đợi, có thể giáng lâm.
before the reappearance of the Christ becomes possible. The problems confronting us should be faced with courage, with truth and understanding; as well as with the willingness to speak factually, with simplicity and with love in the effort to expose the truth and clarify the problems which must be solved. The opposing forces of entrenched evil must be routed before He for Whom all men wait, the Christ, can come.
Việc biết rằng Ngài đã sẵn sàng và nóng lòng xuất hiện công khai với Nhân Loại yêu thương của Ngài chỉ làm tăng cảm thức về một tâm trạng thất vọng chung, và một câu hỏi khác rất quan trọng nổi lên: Chúng ta phải chịu đựng, phấn đấu và chiến đấu trong bao lâu nữa? Câu trả lời đến một cách rõ ràng: Ngài sẽ đến khi một mức độ hòa bình nào đó đã được phục hồi, khi nguyên tắc chia sẻ ít nhất đang trong tiến trình kiểm soát các vấn đề kinh tế, và khi các giáo hội và các hội đoàn chính trị đã bắt đầu thanh lọc. Khi ấy Ngài có thể đến và sẽ đến; khi ấy Thiên Giới sẽ được công chúng nhìn nhận và sẽ không còn là một việc trong mơ, của suy nghĩ ước mơ và hy vọng của mọi người.
The knowledge that He is ready and anxious publicly to appear to His loved Humanity only adds to the sense of general frustration, and another very vital question arises: For what period of time must we endure, struggle and fight? The reply comes with clarity: He will come unfailingly when a measure of peace has been restored, when the principle of sharing is at least in process of controlling economic affairs, and when churches and political groups have begun to clean house. Then He can and will come; then the Kingdom of God will be publicly recognised and will no longer be a thing of dreams and of wishful thinking and orthodox hope.
Con người dễ đặt ra câu hỏi như tại sao Đức Christ không giáng lâm – trong sự phô trương và nghi lễ mà các giáo hội ấn định cho sự kiện như thế − và, qua việc giáng lâm của Ngài, thể hiện quyền năng thiêng liêng của Ngài, chứng minh một cách thuyết phục thẩm quyền và uy lực của Thượng Đế, và nhờ đó chấm dứt chu trình đau đớn và khốn khổ. Có nhiều câu trả lời cho vấn đề này. Phải nhớ rằng mục tiêu chính của Đức Christ không phải là thể hiện quyền năng mà là để công bố Thiên Giới đã và đang hiện hữu. Lại nữa, Ngài đã không được công nhận khi Ngài đến trước đây, và liệu có bảo đảm nào là lần này sẽ khác hơn? Các bạn có thể hỏi tại sao Ngài có thể không được công nhận? Bởi vì mắt con người mù lòa vì lệ của sự thương thân xót phận chứ không phải của sự ăn năn hối cải; bởi vì tâm hồn con người vẫn còn mục ruỗng vì một
People are prone to ask the question as to why the Christ does not come—in the pomp and ceremony which the churches ascribe to the event—and, by His coming, demonstrate His divine power, prove convincingly the authority and the potency of God, and thus end the cycle of agony and distress. The answers to this are many. It must be remembered that the main objective of the Christ will not be to demonstrate power but to make public the already existent Kingdom of God. Again, when He came before He was unrecognised, and is there any guarantee that this time it would be different? You may ask why would He not be recognised? Because men's eyes are blinded with the tears of self-pity and not of contrition; because the hearts of men are still corroded with
