mà mỗi phụng sự viên phải thực hành những gì mà họ thuyết giảng. Chẳng hạn như, nếu nhiều triệu người yêu thương Đức Christ và muốn phục vụ cho sự nghiệp của Ngài cho ra ít nhất một món tiền nhỏ mỗi năm, ắt hẳn sẽ có nguồn tài chính đầy đủ cho hoạt động của Ngài; những quỹ ủy thác và các ủy viên quản trị có tri thức tinh thần cần thiết khi ấy sẽ tự động xuất hiện. Khó khăn không phải ở việc tổ chức tiền bạc và công việc; nó nằm ở chỗ có vẻ như con người không có khả năng cho ra. Vì lý do này hay lý do khác, họ cho ít hoặc không cho gì cả, ngay cả khi thích thú với một công cuộc như việc tái lâm của Đức Christ; lo sợ cho tương lai hay yêu thích mua sắm, hay muốn tặng những món quà, hoặc không nhận thức rằng nhiều món tiền nhỏ sẽ dồn lại thành những món tiền rất lớn – tất cả những điều này ngăn trở sự rộng rãi về tài chính và lý do này luôn luôn có vẻ thỏa đáng. Vì thế, việc cần yếu thứ hai đối với mọi người là hãy cho ra theo khả năng của mình.
but each worker must practise what he preaches. If, for instance, the millions of people who love the Christ and seek to serve His cause gave at least a tiny sum of money each year, there would be adequate funds for His work; the needed trusts and spiritually-minded trustees would then automatically appear. The difficulty is not with the organising of the money and work; it lies with the seeming inability of people to give. For one reason or another, they give little or nothing, even when interested in such a cause as that of the return of Christ; fear of the future or the love of purchasing, or the desire to give presents, or failure to realise that many small sums mount up into very large sums—all these things militate against financial generosity and the reason always seems adequate. Therefore, the second prerequisite is for everyone to give as they can.
Ba là, các trường phái siêu hình và các nhóm nội môn đã quan tâm nhiều đến việc hướng tiền bạc vào các kênh hấp dẫn họ. Vấn đề thường được hỏi là: Tại sao Trường Phái Thống Nhất về tư tưởng, Giáo Hội Khoa Học Công Giáo, và nhiều phong trào Tân Tư Tưởng luôn luôn tìm cách tích lũy nguồn tài chính trong khi những nhóm khác, và nhất là các nhóm nội môn lại không làm điều đó? Tại sao các phụng sự viên tinh thần thật sự dường như không thể hiện thực hóa những gì mà họ cần? Câu trả lời thật là đơn giản. Các nhóm này và các phụng sự viên gần nhất với lý tưởng tinh thần thì giống như những người trong một nhà chia phe chống nhau. Mối quan tâm chính của họ đặt trên những phân cảnh tinh thần, trừu tượng và họ đã không hiểu rõ sự thật là cõi trần, khi được phát động từ các phân cảnh tinh thần, thì cũng quan trọng như nhau. Các trường phái siêu hình học lớn được tập trung vào việc thực hiện một sự thể hiện vật chất, và sự chú trọng của họ rất lớn lao và sự tiếp cận của họ rất nhất tâm đến nỗi họ đạt được những gì mà họ yêu cầu; họ phải biết rằng
Thirdly, the metaphysical schools and the esoteric groups have given much thought to this business of directing money into channels which appeal to them. The question is often asked: Why do the Unity School of thought, the Christian Science Church, and many New Thought movements always manage to accumulate the required funds whilst other groups, and particularly the esoteric groups, do not? Why do truly spiritual workers seem unable to materialise what they need? The answer is a simple one. Those groups and workers who are the closest to the spiritual ideal are as a house divided against itself. Their main interest is on abstract, spiritual levels and they have not apparently grasped the fact that the physical plane, when motivated from the spiritual levels, is of equal importance. The large metaphysical schools are focussed on making a material demonstration, and so great is their emphasis and so one-pointed is their approach that they get what they demand; they have to learn that
