User Tools

Site Tools


books:24books:the_reappearance_of_the_christ:roc_27


Ngài. Chúng ta đã phản ứng một cách ích kỷ và tham lam đối với công trình và sự hy sinh của Ngài.

Him. We have been selfish and grasping in our reaction to His work and sacrifice.

Từ ngữ “hiểu biết” (trong sự liên quan tới tâm thức điểm đạo của Đức Christ và các vị điểm đạo đồ cấp thấp hơn nữa) có liên hệ đến sự xác tín về kiến thức mà vị điểm đạo đồ đã đạt được trải qua thực nghiệm, kinh nghiệm và biểu lộ. Rung động yếu ớt đầu tiên của sự phản ứng đối với “vận mệnh” của Chân Thần và đối với ảnh hưởng phổ quát đại đồng mà một Con Thượng Đế (Son of God) có thể sử dụng, làm cho nó được tâm thức của Đức Christ cảm nhận – cũng như nó sẽ được cảm nhận trong tâm thức của tất cả những ai tuân hành huấn thị của Ngài và đạt đến sự hoàn thiện mà Ngài đã vạch ra cho thấy là có thể đạt được. Phẩm tính hay trạng thái thiêng liêng cao cả nhất này biểu lộ trong cuộc sống của vị Con Thượng Đế đang tiến hóa; Ngài biết ý nghĩa của sự thông tuệ; Ngài nhận thức được ý nghĩa của Bác ái và tính chất hấp dẫn của nó. Bây giờ – do sự nhận thức được hai điều này – Ngài trở nên ý thức được mãnh lực của ý chí và thực tại của chủ đích thiêng liêng mà ý chí đó sẽ phải thực hiện (bằng mọi giá). Đây là sự khó khăn chính yếu của Đức Christ.

The word to “know” (in relation to the initiate-consciousness of the Christ and of still lesser initiates) concerns the certainty of the knowledge the initiate has gained through experiment, experience and expression. The first faint tremor of reaction to monadic “destiny” and to the widespread universal influence a Son of God can exert makes itself felt in the consciousness of the Christ—as it will in the consciousness of all those who obey His injunction and arrive at the perfection which He pointed out as possible. The highest divine quality or aspect now makes itself felt in the life of the progressing Son of God; He knows the meaning of intelligence; He realises the significance of love and its attractive quality. Now—because of these two recognitions—He becomes aware of the potency of will and of the reality of the divine intention which that will must (at any cost) implement. This was the major crisis of the Christ.

Trong câu chuyện Kinh Thánh (là bằng chứng cho sự khai mở tăng tiến của thiên tính này) có bốn thời điểm được ghi nhận, lúc đó nhận thức đại đồng này hay nhận thức của Chân Thần bộc lộ ra. Chúng ta hãy xem qua từng thời điểm: –

There are in the Gospel story (as testimony to this divinely progressing unfoldment) four recorded moments wherein this universal or monadic realisation showed itself. Let us look at each one of them for a moment:

1. Trước hết là lời Ngài nói với cha mẹ của Ngài trong Đền Thờ: “Cha mẹ không biết là con phải hầu việc cho Cha của con hay sao?” Ở đây chúng ta nên lưu ý rằng lúc ấy Ngài đã được mười hai tuổi, và như vậy công việc mà Ngài đã chăm lo trước đó (với tư cách một linh hồn) đã được hoàn tất; mười hai là con số của công việc được hoàn thành, như bằng chứng mười hai công việc lao động của Hercules, một vị Con Thượng Đế khác. Tính biểu tượng của tuổi mười hai của Ngài, ngày nay được thay thế bằng tính biểu tượng của mười hai vị thánh tông đồ, là biểu tượng của việc phụng sự và hiến dâng. Ngài cũng đã ở trong Ngôi Đền của Vua Solomon, là biểu tượng

1. There is, first of all, His statement to His parents in the Temple, “Wist ye not that I must be about my Father's business?” We should note here that He was twelve years old at the time and, therefore, the work with which He had been occupied (as a soul) was finished; twelve is the number of completed work, as witness the twelve labours of Hercules, another Son of God. The symbolism of His twelve years is now replaced by that of the twelve apostles, the symbol of service and sacrifice. He was also in the Temple of Solomon, which is the symbol

books/24books/the_reappearance_of_the_christ/roc_27.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki