các nhà thần học Công giáo phát biểu) là một câu nói chấp nhận sự đau khổ, và chấp nhận một tương lai đau buồn, và chấp nhận cái chết. Đó là một lời tán thán, chắc chắn được gợi lên bởi sự nhận thức của Ngài về những ngụ ý chung về sứ mệnh của Ngài, là sự tập trung mãnh liệt sự sống của Ngài vào một ý thức đại đồng. Kinh nghiệm của Vườn Gethsemane là một kinh nghiệm độc đáo chỉ có được ở vị Con Thượng Đế nào đã đạt mức tiến hóa hiếm có như Ngài; nó không có liên quan thực sự nào với giai đoạn Thập Giá Hình, như các nhà luận giải chính thống vẫn nhấn mạnh.
theologians) a statement of acceptance of pain and of an unpleasant future and of death. It was an exclamation, evoked surely by His realisation of the universal implications of His mission and the intense focussing of His life in a universal sense. The Gethsemane experience was an experience uniquely possible only to those Sons of God Who have reached His rare point in evolution; it had no real relation to the Crucifixion episode, as the orthodox commentators emphasise.
4. Những lời sau cùng của Đức Christ nói với các tông đồ của Ngài là: “Này, ta luôn ở cùng các ngươi, ngay cả đến cuối (the end) kỷ nguyên.” hay chu kỳ. (Matt. 28.20). Quan trọng là chữ “cuối” (“end”). Từ này theo tiếng Hy Lạp là “sun-teleia”, nghĩa là cuối một khoảng thời gian, với một thời kỳ khác tiếp liền theo sau (điều này được gọi là cuối một chu kỳ). Trong tiếng Hy Lạp từ cuối nghĩa là cuối cùng là một từ khác “telos”. Trong Matt. 24.6, “nhưng chưa đến lúc cuối cùng”, từ telos đó được dùng cho ý nghĩa “chưa đến lúc cuối cùng của thời kỳ thứ nhất”. Ở đây, Ngài nói với tư cách vị Đứng Đầu của Thánh Đoàn và thể hiện ý chí thiêng liêng của Ngài (giờ đây đã nhất quán với Thiên ý) để linh cảm và liên tục thấm nhuần thế giới loài người bằng tâm thức bao trùm của Ngài. Đó là một sự khẳng định phi thường, phát ra bằng năng lượng ý chí đã phát triển của Ngài, lòng bác ái bao trùm tất cả của Ngài, và trí thông tuệ của Ngài. Sự khẳng định này đã khiến cho mọi việc đều có thể thực hiện.
4. The final words of the Christ to His apostles were, “Lo, I am with you all the days, even unto the end of the age” or cycle. (Matt. 28.20.) The important word is “end.” The word used is the Greek “sun-teleia,” which means the end of the time period, with another immediately following after (what would be called the end of a cycle). In Greek the final end is another word “telos.” In Matt. 24.6, “but the end is not yet,” the other word telos is used for it means “the end of the first period has not yet been reached.” Here He was speaking as the Head of the spiritual Hierarchy and expressing His divine will (at-one now with the will of God) to inform and pervade continuously the world of men with His overshadowing consciousness. It was a tremendous affirmation, sent forth upon the energy of His developed will, His all-inclusive love and His intelligent mind. This affirmation has made all things possible.
Đức Christ cũng đã đề cập đến chính quyền năng hấp dẫn của ý chí khi Ngài nói: “Nếu Ta được nâng cao, Ta sẽ thu hút mọi người đến với Ta.” Câu này không ám chỉ đến thập giá hình mà nói đến ý chí đầy từ lực thu hút tất cả mọi người của Đức Christ, nhờ sự sống Christ đang nằm trong mọi trái tim, vượt ra ngoài thế giới của những giá trị vật chất để bước vào thế giới của nhận thức tinh thần. Nó không liên quan đến sự chết
It was also to the magnetic power of the will that Christ referred when He said, “I, if I be lifted up, will draw all men unto Me.” This had no reference to the crucifixion but to the magnetic will of the Christ to draw all men, through the life of the indwelling Christ in every heart, out of the world of material values into the world of spiritual recognitions. It did not relate to death
