mà là sự sống; nó không đề cập đến Thập Tự Giá mà là sự phục sinh. Trong quá khứ, chủ âm của Thiên Chúa Giáo đã là sự chết, được tượng trưng cho chúng ta bằng cái chết của Đức Christ, và Thánh Paul đã làm lệch lạc đi nhiều trong nỗ lực hòa lẫn tôn giáo mới mà Đức Christ mang lại với tôn giáo chuộc tội bằng máu của dân Do Thái. Trong chu kỳ mà Đức Christ sẽ mở đầu sau sự tái lâm của Ngài, mục tiêu của mọi giáo huấn tôn giáo trên thế giới sẽ là sự phục sinh tinh thần nhân loại; sự chú trọng sẽ dựa trên sự sinh động của bản chất Christ trong mỗi người, và dựa trên việc sử dụng ý chí trong việc mang lại sự biến dung sinh động của bản chất thấp (phàm tính – ND). Bằng chứng của điều này sẽ là bản chất Christ được khơi dậy. “Con Đường Phục Sinh” này là Con Đường tỏa chiếu, Con Đường sáng dẫn dắt từ một sự biểu lộ vĩ đại thiên tính trong con người này đến một sự biểu lộ khác; đó là con đường biểu lộ ánh sáng thông tuệ, căn bản tỏa sáng của lòng bác ái chân thật, và ý chí không thể lay chuyển vốn sẽ không cho phép có sự thất bại hay sự rút lui. Những điều này là những đặc trưng sẽ bộc lộ Thiên Giới.
but to life; it had no reference to the Cross but to the resurrection. In the past, the keynote of the Christian religion has been death, symbolised for us in the death of Christ and much distorted by St. Paul in his effort to blend the new religion which Christ brought with the old blood religion of the Jews. In the cycle which Christ will inaugurate after His reappearance, the goal of all the religious teaching in the world will be the resurrection of the spirit in mankind; the emphasis will be upon the livingness of the Christ nature in every human being, and upon the use of the will in bringing about this living transfiguration of the lower nature. The proof of it will be the risen Christ. This “Way of Resurrection” is the radiant Way, the lighted Way which leads from one great expression of divinity in man to another; it is the way which expresses the light of the intelligence, the radiant substance of true love, and the inflexible will which permits of no defeat or withdrawal. These are the characteristics which will be declarative of the Kingdom of God.
Ngày nay, nhân loại đang ở một trung điểm đặc biệt và độc nhất vô nhị, giữa một quá khứ bất hạnh và một tương lai đầy hứa hẹn, nếu chúng ta nhận thức sự trở lại của Đức Christ và tiến hành việc chuẩn bị cho cuộc giáng lâm của Ngài. Hiện tại đầy triển vọng và cũng đầy khó khăn; trong tay của nhân loại ngày nay, và ngay trong hiện tại là vận mệnh của thế giới và – nếu có thể nói một cách tôn kính – là hoạt động cấp thời của Đức Christ. Sự đau thương của chiến tranh, nỗi khốn khổ của toàn thể gia đình nhân loại, đã đưa Đức Christ đến một quyết định quan trọng vào năm 1945 – một quyết định đã thể hiện trong hai phát biểu quan trọng. Ngài đã tuyên bố với tập thể của Thánh Đoàn, và với tất cả những người phụng sự và các đệ tử trên thế gian, rằng Ngài đã quyết định tái lâm xuống cõi trần để tiếp xúc với nhân loại, nếu họ thực hiện được
Today, humanity stands at a peculiar and unique middle point, between an unhappy past and a future which is full of promise if the reappearance of the Christ is recognised and preparation for His coming is undertaken. The present is full of promise and also full of difficulty; in the hands of human beings today and in the immediate present, lies the destiny of the world and—if it may be reverently said—the immediate activity of the Christ. The agony of the war, and the distress of the entire human family led Christ, in the year 1945, to come to a great decision—a decision which found expression in two most important statements. He announced to the assembled spiritual Hierarchy and to all His servants and disciples on Earth that He had decided to emerge again into physical contact with humanity, if they would bring
