đúc kết cho chúng ta bởi một loạt những sự nhận thức. Đó là (1) sự nhận thức về những Đấng, qua nhiều thời đại, đã tạo nên Hàng Ngũ các Sứ Đồ, đi đến tột đỉnh khi các nhà lãnh đạo vĩ đại của tôn giáo xuất hiện trong nhân loại từ 700 năm trước Công Nguyên và đã tạo dựng những tín ngưỡng hiện đại vĩ đại cho thế giới; và – trên hết mọi tôn giáo khác – trong chính Đức Christ. Ngài hiện thân cho sự hoàn thiện của Đấng Thượng Đế Nội Tại, cộng thêm ý thức về Đấng Thượng Đế Siêu Việt; (2) sự nhận thức những khái niệm tinh thần chính yếu về lòng bác ái, sự sống, và sự liên giao, đã luôn quanh quẩn trong hậu cảnh suy tư của con người, và hiện nay đang trên ngưỡng của sự biểu lộ đúng đắn; (3) sự nhận thức về tình huynh đệ thực sự của con người, căn cứ vào một sự sống thiêng liêng duy nhất, hoạt động thông qua một linh hồn duy nhất và tự biểu lộ thông qua một nhân loại duy nhất; vì thế mà có (4) sự nhận thức về mối liên giao cả với sự sống thiêng liêng trên khắp thế giới và với chính nhân loại. Chính thái độ tinh thần đang phát triển này sẽ dẫn đến những liên giao chính đáng giữa nhân loại và sau cùng là hòa bình thế giới.
summarised for us by a series of recognitions—recognition of Those Who, down the ages, have constituted the Apostolic Succession, culminating for us in the great religious leaders who have come out among us since 700 B.C. and founded the great modern world faiths, and—above all else—in the Christ Himself Who embodied the perfection of God Immanent, plus awareness of God Transcendent; recognition of those major spiritual concepts of love, life and relationship which have hovered ever in the background of man's thinking and which are now on the verge of right expression; recognition of the true brotherhood of man, based on the one divine life, working through the one soul and expressing itself through the one humanity; recognition, therefore, of relationship both to the divine life throughout the world and to mankind itself. It is this developing spiritual attitude which will lead to right human relations and eventual world peace.
Ngày nay, (5) một sự nhận thức khác đang có khả năng xảy ra. Đó là sự nhận thức ở khắp nơi về sự tái lâm sắp tới của Đức Christ (nếu một câu như thế này có thể đúng đối với một Đấng nào đó đã không bao giờ rời xa chúng ta!), và về những cơ hội tinh thần mới mà biến cố này có thể mang lại.
Today, another recognition is becoming possible. It is the recognition everywhere of the imminent return of Christ (if such a phrase can be true of someone Who has never left us!) and of the new spiritual opportunities which this event will make possible.
Căn bản cho sự nhận thức này nằm ở sự tin chắc ở nơi sâu thẳm, bẩm sinh trong tâm thức nhân loại, rằng một Vị Huấn Sư cao cả nào đó, một Đấng Cứu Thế, một Bậc Khải Thị, một Vị Ban Luật hay một Vị Đại Diện thiêng liêng nào đó, từ thế giới của những thực tại tinh thần, phải giáng thế vì nhu cầu và yêu cầu của nhân loại. Luôn luôn qua nhiều thế kỷ, vào giờ phút mà nhu cầu của con người cấp thiết nhất, và để đáp ứng với tiếng kêu cầu của y, một vị Con Thượng Đế thiêng liêng đã giáng lâm và dưới nhiều danh hiệu khác nhau. Vì thế Đức Christ đã đến, và có vẻ như đã rời chúng ta, với công việc của Ngài còn dang dở, và viễn kiến của Ngài dành cho nhân loại chưa được thành tựu. Hai ngàn năm qua, tưởng chừng như mọi công trình của Ngài đã bị bế tắc, thất bại
The basis for this recognition lies in the deep-seated conviction, innate in the human consciousness, that some great Teacher, some Saviour, Revealer, Lawgiver or divine Representative must come forth from the world of spiritual realities, because of human need and human demand. Always down the centuries, at the hour of man's greatest need and in response to his voiced demand, a divine Son of God has come forth and under many different names. Then the Christ came and apparently left us, with His work unfinished and His vision for mankind not yet consummated. For two thousand years it has seemed as if all His work had been blocked, frustrated,
