Chúng ta hãy quên đi sự xa cách, sự cách biệt và sự mơ hồ, và hãy nhận thức rằng chúng ta đang nói về những biến cố xác thực đang xảy ra trên Địa Cầu. Chúng ta đang bàn đến những nhận thức và những sự kiện, và đến những biến cố thực tế vốn đang xảy ra một cách hữu thức trong nhiều người. Đức Christ của lịch sử và Christ trong tâm con người là các sự kiện thực tế của hành tinh.
Let us forget distance, remoteness and vagueness and realise that we are talking of exact and literal happenings on our planet. We are dealing with recognitions and occurrences and with factual events which are the conscious possession of many. The Christ of history and the Christ in the human heart are planetary facts.
Trong sự tái lâm này của Đức Christ có một khía cạnh không bao giờ được bàn đến và không có sự ám chỉ nào tới nó được đề cập. Đó là việc xuất hiện này giữa con người, việc trở lại này với hoạt động bên ngoài hằng ngày sẽ có ý nghĩa gì đối với Đức Christ khi Ngài đối mặt với nó? Ngài sẽ cảm thấy thế nào khi đến giờ phút giáng lâm của Ngài?
There is one aspect of this return of the Christ which is never touched upon and to which no reference is ever made. It is the factor of what this coming out again among men, this return to outer everyday activity will mean to the Christ as He faces it. How will He feel when the hour of His appearance arrives?
Có một cuộc điểm đạo lớn đã được nói đến trong Kinh Tân Ước mà chúng ta gọi là Sự Thăng Thiên. Chúng ta không biết gì về nó. Câu chuyện trong Kinh Thánh chỉ cho ta biết một đôi điều; sự kiện về đỉnh núi, về những người quan sát có mặt ở đó, và về những lời của Đức Christ đoan chắc với họ rằng Ngài sẽ không rời bỏ họ. Rồi một đám mây đưa Ngài ra khuất tầm nhìn của họ (Acts I. 9). Không một người nào có mặt ở đó có thể theo Ngài đi xa hơn. Tâm thức họ không thể hiểu thấu nơi mà Ngài đã chọn để đi; thậm chí họ còn giải thích sai những lời của Ngài, và nhân loại đã luôn chỉ hiểu theo một ý nghĩa thần bí, mơ hồ về sự biến mất của Ngài, hay ý nghĩa của sự hằng Hiện Diện nhưng không nhìn thấy được của Ngài. Những người dõi theo Ngài đã được đoan chắc bởi hai vị Thiên Sứ, cũng có mặt lúc đó, rằng Ngài sẽ trở lại theo cách giống như vậy. Ngài đã thăng thiên. Đám mây đã đón nhận Ngài; và ngày nay những đám mây bao bọc Địa Cầu đang chờ để hiển lộ Ngài.
There is a great initiation spoken of in The New Testament to which we have given the name of the Ascension. Of it we know nothing. Only a few items of information are brought to us in the Gospel story; the fact of the mountain top, of attendant watchers, and of the words of Christ, assuring them that He was not leaving them. Then a cloud received Him out of their sight. (Acts I.9.) There were none present who could go further with Him. Their consciousness could not penetrate to the place where He had chosen to go; they even misinterpreted His words and only in a vague and mystical sense has humanity ever understood His disappearance, or the significance of His persistent but unobserved Presence. The watchers were assured by two of the Knowers of God Who were also present that He would come again in like manner. He ascended. The cloud received Him; today the clouds which cover our planet are waiting to reveal Him.
Ngài đang chờ giáng lâm. Việc giáng lâm này vào thế giới loài người bất hạnh của chúng ta có thể bày ra trước mắt Ngài một hình ảnh chẳng hấp dẫn gì. Từ nơi ẩn dật trên đỉnh núi tĩnh lặng, nơi mà Ngài đã chờ đợi, hướng dẫn và trông nom nhân loại, nơi
He is now waiting to descend. This descent into our unhappy world of men can present Him with no alluring picture. From the quiet mountain retreat where He has waited, guided and watched over humanity and where
