cũng nhiều như Ngài đã có ý nghĩa quan trọng đối với người Thiên Chúa giáo chính thống. Họ có thể không gọi Ngài là Đức Christ, nhưng họ có danh hiệu riêng của họ dành cho Ngài, và đi theo Ngài cũng chân thật và trung thành như các đạo hữu phương Tây của họ.
as much as He has meant to the orthodox Christian. They may not call Him Christ, but they have their own name for Him and follow Him as truly and faithfully as their Western brethren.
Chúng ta hãy xem qua một chút sự diễn giải sai lạc được gán cho câu chuyện Kinh Thánh. Biểu tượng học về câu chuyện Kinh Thánh đó – một cách trình bày câu chuyện cổ thường được đưa ra qua các thời đại, trước khi Đức Christ giáng lâm ở Palestine – đã bị các nhà thần học làm vặn vẹo và lệch lạc đến mức sự thánh khiết của giáo huấn lúc ban sơ và tính giản dị độc đáo của Đức Christ đã biến mất trong một sự mô phỏng đầy những sai lầm và trong một lễ nghi lố lăng, của nghi thức, tiền bạc và tham vọng của con người. Ngày nay, Đức Christ được mô tả là đã được sinh ra theo một cách khác thường, đã giảng dạy và thuyết giáo trong ba năm, và rồi bị khổ hình thập giá, và cuối cùng đã sống lại, rời bỏ nhân loại để “ngồi bên phải của Chúa Trời” ở nơi huy hoàng, xa xôi và khắc khổ. Cũng vậy, tất cả những cách tiếp cận khác đến Thượng Đế của bất cứ dân tộc nào khác, ở bất cứ thời điểm nào, và ở bất cứ nước nào, đều bị người Thiên Chúa giáo chính thống cho là những cách tiếp cận sai lầm, là được thực hành bởi những kẻ được gọi là “ngoại đạo”, và cần sự can thiệp của người Thiên Chúa giáo. Người ta đã làm mọi nỗ lực có thể làm, để áp đặt Thiên Chúa giáo chính thống lên những người đã chấp nhận sự hứng khởi và các giáo huấn của Đức Phật hay của những vị khác – những vị đã có trách nhiệm gìn giữ cho sự thiên khải được liên tục. Như tất cả chúng ta đều biết rõ, người ta đã nhấn mạnh vào “sự hy sinh máu huyết của Đức Christ” trên Thập Giá, nhấn mạnh vào một sự cứu rỗi tùy thuộc vào việc công nhận và chấp nhận sự hy sinh đó.
Let us look for a moment at the erroneous interpretations given to the Gospel story. The symbolism of that Gospel story—an ancient story-presentation often presented down the ages, prior to the coming of the Christ in Palestine—has been twisted and distorted by theologians until the crystalline purity of the early teaching and the unique simplicity of the Christ have disappeared in a travesty of errors and in a mummery of ritual, money and human ambitions. Christ is pictured today as having been born in an unnatural manner, as having taught and preached for three years and then as having been crucified and eventually resurrected, leaving humanity in order to “sit on the right hand of God,” in austere and distant pomp. Likewise, all the other approaches to God by any other people, at any time and in any country, are regarded by the orthodox Christian as wrong approaches, as being practised by so-called “heathen,” and as requiring Christian interference. Every possible effort has been made to force orthodox Christianity on those who accept the inspiration and the teachings of the Buddha or of others who have been responsible for preserving the divine continuity of revelation. The emphasis has been, as we all well know, upon the “blood sacrifice of the Christ” upon the Cross and upon a salvation dependent upon the recognition and acceptance of that sacrifice.
Đức Christ đã ra lệnh cho chúng ta đặt sự tin cậy vào Thiên tính riêng của mình, điều đó đã bị thay thế bởi sự hợp nhất thay cho người khác; Giáo hội của Đức Christ đã tự làm cho nó nổi tiếng và phù phiếm (như thế chiến đã cho thấy) do tín điều hẹp hòi của nó, do các chú trọng sai lầm của nó, do sự hào nhoáng của các hàng giáo phẩm của nó, do uy quyền giả dối của nó,
The vicarious at-one-ment has been substituted for the reliance which Christ Himself enjoined us to place upon our own divinity; the Church of Christ has made itself famous and futile (as the world war proved) for its narrow creed, its wrong emphases, its clerical pomp, its spurious authority,
