do sự giàu sang vật chất của nó, và do sự trình bày của nó về một Đức Christ tử đạo. Sự phục sinh của Ngài được công nhận, nhưng sự kêu gọi chính yếu của các giáo hội đã dựa vào cái chết của Ngài.
its material riches and its presentation of a dead Christ. His resurrection is accepted, but the major appeal of the churches has been upon His death.
Đã 2 000 năm, Đức Christ đã là một Nhân Vật im lặng, thụ động, ẩn mình sau vô số ngôn từ do vô số con người (những nhà luận giải và các giáo sĩ) thảo ra. Giáo hội đã chỉ ra chúng ta thấy Đức Christ đang hấp hối trên Thập Giá chứ không phải Đức Christ hằng hiện diện, tích cực, hoạt động, sống động, Ngài đã sống với chúng ta trong Thánh Thể (theo như lời hứa của Ngài) từ hai mươi thế kỷ qua.
Christ has been for two thousand years a silent, passive Figure, hidden behind a multitude of words written by a multitude of men (commentators and preachers). The church has pointed us to the dying Christ upon the Cross and not to the living, working, active, present Christ Who has been with us in bodily Presence (according to His promise) for twenty centuries.
Vậy, chúng ta hãy cố gắng để có một hình ảnh đúng thực hơn về cuộc sống và các hoạt động của Ngài, và tất nhiên đó là hy vọng cho tương lai của chúng ta. Chúng ta hãy thử nhận thức về Nhân Vật Thiêng liêng nhưng hằng hiện diện, đang bố trí kế hoạch để giúp đỡ nhân loại sau này, đang cân nhắc những nguồn lực của Ngài, đang ảnh hưởng các đệ tử của Ngài, và đang sắp đặt những chi tiết trong sự tái lâm của Ngài. Chúng ta cần đánh thức niềm tin và tính thực tế của sự Thiên Khải, và làm cho giáo hội của Đức Christ đánh giá đúng hơn về Ngài và về công việc của Ngài. Đó là một Đức Christ đang suy tư, đang hành động và đầy sống động mà chúng ta phải đề cập tới, hãy luôn luôn nhớ rằng câu chuyện Phúc Âm mãi mãi là thật và chỉ cần được diễn giải trở lại dưới ánh sáng vị trí của nó trong chuỗi dài những cuộc Thiên Khải. Sứ mệnh của Ngài ở thế gian cách đây 2 000 năm là một phần của sự liên tục đó, chứ không phải là một câu chuyện lạ thường, không liên hệ gì với quá khứ, nhấn mạnh một thời gian chỉ 33 năm và không đưa ra một hy vọng sáng sủa nào cho tương lai.
Let us, therefore, endeavour to get a truer picture of Christ's activities and life and—consequently—of our future hope. Let us try and realise the ever-present yet divine Person, laying His plans for the future helping of humanity, assessing His resources, influencing His disciples and organising the details which will attend His reappearance. We need to awaken faith in the factual nature of divine revelation, and galvanise the church of Christ into a truer appreciation of Him and of His work. It is the living, acting, thinking Christ with whom we must deal, remembering always that the Gospel story is eternally true and only needs re-interpreting in the light of its place in the long succession of divine revelations. His Mission on earth two thousand years ago is a part of that continuity and is not an extraordinary story, having no relation to the past, emphasising a period of only 33 years and presenting no clear hope for the future.
Những nhà thần học chính thống, và thiếu sáng tạo ngày nay đã đưa ra được niềm hy vọng gì? Họ hy vọng rằng đến một ngày xa xôi nào đó, chỉ có ý chí bí hiểm của Chúa Cha mới biết, Đức Christ sẽ xuất lộ từ ngôi của Ngài ở bên tay phải của Thượng Đế, và (có các thiên thần và Hội Thánh vô hình theo sau), Ngài sẽ giáng lâm trên những đám mây của Cõi Trời, trong âm thanh của tiếng kèn trumpet, Ngài sẽ thị hiện ở
What is the hope held out today by the orthodox and unimaginative theologians? That at some distant date, known only to the inscrutable will of God the Father, Christ will issue forth from His seat at the right hand of God, and (followed by His angels and by the Church invisible) descending upon the clouds of Heaven, to the sound of a trumpet, He will make an appearance in
