User Tools

Site Tools


books:24books:the_reappearance_of_the_christ:roc_68


I. Những cuộc khủng hoảng của Đức Christ

I. The Crises of the Christ

Trong cuộc đời của mỗi người đệ tử, đặc biệt là ở những người đang đối mặt với các triển khai tâm thức rộng lớn, một thời điểm khủng hoảng sẽ xảy ra. Tại thời điểm khủng hoảng đó, người ta tự nguyện hoặc bị buộc phải thực hiện các quyết định; sau khi đã thực hiện chúng, người đệ tử khi đó đứng ở một thời điểm khẩn trương với sự quyết định ở phía sau y, và bước kế tiếp phải thực hiện trở nên rõ ràng hơn trong sự nhận thức trí tuệ của y, và ảnh hưởng đến thái độ của y đối với tương lai. Khi công việc đã được thực hiện trong thời kỳ khẩn trương, thì sẽ đến giai đoạn mà chúng ta có thể gọi là thời điểm xuất lộ. Điều này gồm cả một sự xuất lộ từ một phạm vi kinh nghiệm này và cũng là một sự xuất lộ vào một phạm vi kinh nghiệm khác.

In the life of every disciple, particularly of those who face certain great expansions of consciousness, a point of crisis will come about. In that point of crisis, decisions are voluntarily or involuntarily made; having made them, the disciple then stands at a point of tension, with the decision behind him and the next step to be taken becoming clearer to his mental perception, and influencing his attitude to the future. When the work is done in the period of tension, then there comes what we might call the point of emergence. This is both an emergence from and also an emergence into a field of experience.

Chính Đức Christ cũng không là ngoại lệ của kinh nghiệm gồm ba giai đoạn đó và – để chúng ta có thể hiểu đầy đủ hơn – chúng ta hãy áp dụng ba giai đoạn này (về căn bản thì chúng không thích hợp) vào những hành động và các phản ứng của Đức Christ.

The Christ Himself is no exception to this threefold experience and—in order that we may understand more fully—let us apply these three phrases (inappropriate as they basically are) to the actions and the reactions of the Christ.

Ngài không có sự khủng hoảng theo ý nghĩa những khủng hoảng của chúng ta; không có sự căng thẳng hay cố gắng nào ở thời điểm khẩn trương của Ngài cả; tuy nhiên, sự tương tự đủ tốt để truyền đạt cho các bạn đôi điều về việc gì đã xảy ra trong trạng thái ý thức đặc biệt của Thánh Đoàn; chúng ta có thể gọi trạng thái tâm thức này là “sự nhận thức tinh thần” khác với sự nhận thức trí tuệ là trạng thái tương ứng trong nhân loại. Phải nhớ rằng điểm khủng hoảng, tạo ra thời điểm khẩn trương, mà ta có thể cho là Đức Christ tự nguyện nhận lãnh, là một vấn đề hay một sự kiện của Thánh Đoàn, bởi vì toàn thể Thánh Đoàn đều liên quan đến cuộc khủng hoảng này. Lý do của việc này cũng dễ hiểu: Đức Christ và các cộng sự viên của Ngài chỉ biết đến kinh nghiệm của tâm thức tập thể. Các Ngài không biết đến một sự tham gia hay một thái độ có tính chia rẻ nào,

There is no crisis for Him in the sense that crises exist for us; there is no strain or stress attached to His point of tension; the parallel is, however, good enough to convey something to you of what has transpired within that state of awareness which distinguishes the spiritual Hierarchy; to this state of consciousness we can give the name of “spiritual perception,” in contradistinction to the mental perception which is the human counterpart. It must be remembered that the point of crisis, producing the point of tension to which the Christ may be regarded as voluntarily subjecting Himself is a hierarchical matter or event, because the entire Hierarchy is involved in the crisis. The reason for this is simple: the Christ and His workers know only the experience of group consciousness. A separative participation and attitude is unknown to

books/24books/the_reappearance_of_the_christ/roc_68.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki