vì trạng thái ý thức của các Ngài có tính bao hàm và không hề có tính loại trừ.
Them, for Their state of awareness is inclusive and in no way exclusive.
Thế nên, khi dùng thuật ngữ của nhân loại để diễn giải những phản ứng thiêng liêng của Đức Christ và các đệ tử của Ngài, chúng ta phải nhận thức rằng thời điểm khủng hoảng, vốn chịu trách nhiệm cho sự căng thẳng của Thánh Đoàn và cho sự xuất hiện hay sự xuất lộ sau cùng của Đức Christ, tiềm ẩn nơi Đức Christ; nó ở trong phạm vi kinh nghiệm lâu dài của quá khứ. Thời điểm khẩn trương tiếp sau đó đang chi phối các sự vụ của Thánh Đoàn và nhiều nhóm cộng sự viên của các Ngài. “Thời điểm quyết định” (theo cách gọi trong tất cả các phạm vi của Thánh Đoàn) đã đến trong khoảng thời gian giữa Kỳ Trăng Tròn tháng Sáu năm 1936 và Kỳ Trăng Tròn tháng Sáu năm 1945. Thời điểm quyết định như vậy đã trải qua trong 9 năm (một khoảng thời gian tương đối ngắn); Nó đưa đến kết quả là sự quyết định của Đức Christ để tái lâm hay trở lại Đấng Hiện Diện hữu hình trên Cõi Trần càng sớm càng tốt, và có thể xem là sớm hơn đã định.
Using, therefore, human terminology in order to interpret the divine reactions of the Christ and His disciples, it must be realised that the point of crisis which is responsible for hierarchical tension and for the eventual appearance or the emergence of the Christ, lies behind the Christ; it is in the field of long past experience. The consequent point of tension is now controlling the affairs of the spiritual Hierarchy and its many groups of workers. The “point of decision,” as it is called in all hierarchical circles, was reached during the period between the Full Moon of June, 1936, and the Full Moon of June, 1945. The point of decision covered, therefore, nine years (a relatively brief time); it resulted in the decision arrived at by the Christ to re-appear or return to visible Presence on Earth as soon as possible, and considerably earlier than had been planned.
Quyết định này tất nhiên đã được tham vấn với Đức Chùa Tể Hoàn Cầu, “Đấng Thái Cổ” của Kinh Cựu Ước, và là “Đấng mà trong Ngài, chúng ta sống, chuyển động và hiện tồn” của Kinh Tân Ước. Ngài là Đấng Bảo Tồn Thiên Ý. Quyết định ấy đã được thực hiện với sự hiểu biết và hợp tác hoàn toàn của các Chân Sư và các cao đồ. Điều này phải như thế, bởi vì sự tham gia và trợ giúp của các Vị ấy là rất cần thiết. Các vị cũng cần phải hiểu tư tưởng của Ngài và cộng tác với Ngài về mặt trí tuệ, vỉ việc tái lâm của Ngài bao hàm một sự tiếp cận vĩ đại của Thánh Đoàn đối với nhân loại và một biến cố tinh thần lớn lao.
This decision was necessarily made in consultation with the Lord of the World, the “Ancient of Days” of The Old Testament, and the “One in Whom we live and move and have our being” of The New Testament. He is the Custodian of the Will of God. It was also made with the full understanding and cooperation of the Masters and the senior initiates. This was inevitably so, because Their participation and help were imperative. They also necessarily had to be with Him in thought, and cooperating mentally, because His reappearance connotes a great hierarchical approach to humanity and a great spiritual event.
Tuy nhiên, đó là quyết định của Đức Christ, và đã đánh dấu không những một thời điểm khủng hoảng trong kinh nghiệm của Ngài mà còn là một đỉnh điểm trong sự biểu lộ thiên tính nơi Ngài. Với tất cả lòng tôn kính và trong những giới hạn
The decision was, nevertheless, the decision of the Christ and marked not only a point of crisis in His experience but a point of climax in His expression of divinity. With all reverence and within the bounds of our human
