hình thức cá nhân, sự sống và sự hoạt động cá nhân) sẽ nhường chỗ cho hình thức tập thể và mục tiêu tập thể. Bấy giờ năng lực hấp dẫn của Thánh Đoàn và của các nhóm đệ tử Chân Sư thay thế cho những sự hấp dẫn thấp kém, và những sự tập trung vào quyền lợi nhỏ nhen. Khi những điều này có được vị trí thích đáng trong tâm thức, người ta có thể cảm thấy sức lôi cuốn mạnh mẽ của Trạng Thái Ý Chí thiêng liêng – hoàn toàn không liên quan đến hình thể hay những hình thể, một tập thể hay nhiều tập thể.
individual form and individual living and activity) gives place to group form and group purpose. Then the attractive power of the Hierarchy and of the Masters' groups of disciples supersedes the lower attractions and the lesser focal points of interest. When these then assume their rightful place in consciousness, then the dynamic pull of the Will Aspect of divinity can be felt—entirely unrelated to form or forms, or to groups or a group.
Trong ánh sáng của Thiên Ý, Đức Christ đưa ra những quyết định căn bản và kiên quyết thực hiện chúng trong tương lai tương đối gần – ngày giờ giáng lâm của Ngài chỉ có Ngài và vài Vị phụ tá cao cấp của Ngài biết; tuy nhiên, tất cả những sự kiện tương lai này nằm ẩn trong một quyết định cơ bàn nhất định của chính nhân loại. Nhân loại đang đi đến quyết định này thông qua một số khuyng hướng mới trong suy tư của họ, và quyết định đó sẽ là kết quả của một phản ứng nội tại nơi nhân loại đối với quyết định đã đưa ra của Đức Christ và Thánh Đoàn, tức Hội Thánh vô hình.
In the light of the Will of God, Christ made certain basic decisions and determined to carry them out in the relatively immediate future—the exact date of His coming being known only to Him and a few of His senior workers; yet all of these future events lie hid in a certain fundamental decision of humanity itself. This decision is being arrived at through certain new trends in human thinking, and will be the result of a subjective human reaction to the decision already arrived at by the Christ and the spiritual Hierarchy, the Church invisible.
Động lực cho cuộc tái lâm này đã đầy đủ và được bố trí. Đức Christ nhận thức rõ ràng điều này. Công việc mà Ngài đã phát khởi cách đây 2 000 năm phải được hoàn thành; tân tôn giáo thế giới phải được mở ra; các nhu cầu của một nhân loại cầu khẩn và đòi hỏi không thể bị bỏ qua; những bước đi trước dẫn đến một cuộc điểm đạo vô cùng quan trọng của Thánh Đoàn, trong đó Đức Christ là Vị Tham Gia và dẫn dắt, phải được xúc tiến; những sự kiện báo hiệu cho “thời điểm cuối cùng” không thể bị trì hoãn.
The motivation for this reappearance is complete and settled. It is clearly perceived by the Christ. The work initiated by Him two thousand years ago must be completed; the new world religion must be inaugurated; the needs of a demanding, invocative humanity cannot be ignored; those steps which precede a stupendous hierarchical initiation in which the Christ is the leading Participant must be taken; the events which are symptomatic of the “time of the end” may not be delayed.
Nếu chúng ta mạo hiểm nói bằng những lời như thế (có tính tôn kính và tượng trưng), thì phần thưởng được ban cho Đức Christ, khi Ngài tuyên bố quyết định chung cuộc và không đổi của Ngài, là sự cho phép hay đúng hơn là quyền sử dụng Đại Thỉnh Nguyện – trước đó không hề được chấp thuận – và dùng nó theo hai cách:
If one may venture to speak in such terms (reverent and symbolical), the reward accorded to the Christ, as He announced His decision as final and irrevocable, was the permission or rather the right to use a certain great Invocation—never before granted—and to use it in two ways:
