sẽ tiếp nhận địa vị của Ngài và tiếp tục công việc, liên thông với nhân loại.
will take His place and carry on the work, connected with mankind.
Vào thời điểm vị Chân Sư này đảm nhiệm công việc của Ngài, nguyên khí thông tuệ hay tri thức, vốn là đặc trưng nổi bật của nhân loại, sẽ đến một qui mô rộng lớn, được giới trí thức trên thế giới chuyển hóa thành minh triết, mặc dù đại khối nhân loại chưa đến trình độ này. Minh triết là đặc tính vượt trội của Đức Phật và sức đẩy tới của năng lượng minh triết này cuối cùng sẽ mạnh cho đến nỗi nó sẽ không cần Đức Phật phân phối hay điều hành nữa. Khi đó Ngài có thể tự tái định hướng Ngài sang các lĩnh vực hoạt động cao cả hơn, nơi có công việc thực sự của Ngài, và bắt đầu hoạt động với một trạng thái minh triết mà chúng ta không biết gì về điều đó ngoại trừ về những điều mà cả tri thức và minh triết đã được Đức Christ và Đức Phật biểu lộ; sau đó, nhờ sự hợp tác của Đấng Hóa Thân Tổng Hợp, Đức Christ sẽ có thể hòa hợp vào trong chính Ngài cả hai năng lượng thiêng liêng chủ yếu này, và do đó là một biểu lộ thuần túy của bác ái và minh triết, của sự liên giao chính đáng và sự hiểu biết bằng trực giác.
By the time this particular Master takes over His task, the intelligent principle or knowledge, which is the outstanding characteristic of humanity, will have been to a large extent transmuted into wisdom by the world intelligentsia, though not as yet by the masses of men. Wisdom is the predominant characteristic of the Buddha and the momentum of this wisdom energy will eventually be so strong that it will need no further distribution or control by the Buddha. He can then re-orient Himself to higher spheres of activity where His true work lies, and begin to work with an aspect of wisdom of which we know nothing but of which both knowledge and wisdom have been expressing themselves through the Christ and the Buddha; later, through the cooperation of the Avatar of Synthesis, Christ will be able to blend within Himself both of these major divine energies, and thus be a pure expression of love and wisdom, of right relationship and intuitive understanding.
Để có thể thành tựu điều này và nhờ đó giải thoát Vị Huynh Trưởng tinh thần (là Đức Phật – ND) của Ngài khỏi công việc nặng nề trong việc liên kết nhân loại với “trung tâm biết được Thiên ý” (là Shamballa), vào lúc này Đức Christ đang tự đặt mình vào một tiến trình rèn luyện độc đáo. Ba mươi năm làm việc của Ngài trong xưởng mộc ở Palestine đã là biểu tượng của việc rèn luyện này, mà từ trước đến nay người ta chưa bao giờ nhận ra. Từ ngữ “thợ mộc” có ý nghĩa là xây dựng, kiến tạo, và hàm ý (theo dẫn xuất của nó) là một người thợ thủ công về mộc hay một người xây dựng những ngôi nhà bằng gỗ. Đây là ý nghĩa thực sự của câu chuyện Kinh Thánh về Đức Christ bị đóng đinh trên thập giá bằng gỗ hay cái cây. Nó thật sự liên quan tới quyết định của Đức Christ trong Vườn Gethsemane để đảm nhận việc xây dựng hay tái thiết
In order to make this possible and thus release His spiritual Brother from the arduous task of relating humanity to the “centre where the will of God is known” (Shamballa), Christ is subjecting Himself at this time to an unique process of training. Of this training, His thirty years of work in the carpenter's shop in Palestine has ever been the hitherto unrecognised symbol. The word “carpenter” is significant of building, of construction, and means (in its derivation) someone who is an artificer in timber or a builder of wooden houses. This is the true meaning of the Biblical story of Christ's being crucified upon the cross of wood or the tree. It is related in reality to the decision made by Christ in the Garden of Gethsemane to take over the building or reconstruction
